Khi đến phòng trọ, Duy Nam đã lái xe vào con hẻm nọ, đậu xát vào một bên nên không gây ảnh hưởng gì đến mọi người xung quanh.
Nhìn qua thì thấy dường như cô đã ngủ mất rồi nên anh đã nhẹ nhàng đưa tay qua mở cái túi xách của cô, lấy điện thoại ra anh vào mục danh bạ để tìm số điện thoại của Ninh Tuyết.
Anh giả danh là cô rồi nhắn cho Ninh Tuyết rằng hôm nay cô phải tăng ca đêm nên không thể nào vào bệnh viện với Kiều Quang được, cô muốn nhờ Ninh Tuyết giúp cô ở lại cùng em trai cô qua đêm nay, ngày mai cô sẽ vào bệnh viện thật sớm để cho Ninh Tuyết về nhà.
Tầm hai phút thôi đã thấy tin nhắn của Ninh Tuyết, cô nàng bảo cô cứ yên tâm hôm nay cô ấy sẽ ở lại bệnh viện với Kiều Quang.
Sau khi thấy tin nhắn của Ninh Tuyết, anh mới cảm thấy đỡ lo phần nào, đêm nay cô được ở nhà ngủ ngon giấc rồi.
Vội bước xuống xe rồi đi qua gọi Kiều Mộng dậy, cô lúc này mới giật mình không biết bản thân đã ngủ quên từ khi nào nhưng đến tận bây giờ cô vẫn còn rất say.
Nhìn thấy Duy Nam trước mặt mình, cô cười nhạt rồi ôm lấy cơ thể ấm áp của anh, hai mắt nhắm nghiền lại, môi nhỏ chu lên thầm nói nhỏ:
"Đừng đi được không? Hôm nay là ngày cuối tôi và anh được gặp nhau đúng không? Anh đừng về mà, tôi thấy cô đơn lắm, tôi không muốn một mình đâu!"
Bất thình lình bị người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-tho-kho-cuong/2700369/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.