"Bọn họ đã trở về." Tô Việt cười cười, thuận miệng nói: "Tôi nghĩ đến sớm giúp đỡ một chút."
Cậu là đến sớm một chút muốn nhân cơ hội gặp Điềm Tâm sao??
Trần Diệc Nhiên đôi mắt nheo lại, như anh suy nghĩ điều gì đó.
"Đúng rồi, cục cưng, cô ở trong hệ nào?” Tô Việt xoa đầu, cưới híp mắt với ô
"Kinh tế quốc tế, ừ, chắc là ở bên kia." Điềm Tâm chỉ tay một bàn cây Ngô Đồng Thụ Hạ phía bên kia đường, trả lời."Đi thôi, dù sao thủ tục báo cáo của tôi cũng đã xong, tôi dẫn cậu đi làm thủ tục nhập học." Tô Việt nhìn thoáng qua Điềm Tâm và Trần Diệc Nhiên phía sau, kỳ quái nói: "Hành lý của cô đâu??"
"Ngày hôm qua, sang sớm đã cùng Trầm Tâm đưa đến kí túc xá rồi." Điềm Tâm cười cười, hướng phía Tô Việt trả lời: "Không cần phức tạp như vậy đâu, ngày hôm qua mọi chuyện đã làm xong hết rồi, ngày hôm nay chỉ cần đăng ký thủ tục nhập học là được, tôi đi với Nhiên ca ca là được rồi."
"À..." Tô Việt khẽ ngẩng đầu, nhìn liếc mắt Trần Diệc Nhiên, sau đó cười như không cười nói: "Điềm Tâm, nhà trường không gửi thư cho cô sao?"
"Đúng vậy, bọn họ ra khỏi nhà, nhưng mà Nhiên ca ca đã đưa rồi." Điềm Tâm cười hì hì nói.
"À... Ca ca... Dù sao chỉ là ca ca đấy." Tô Việt ánh mắt thâm thúy nhìn Trần Diệc Nhiên, lẩm bẩm.
"Ừ? Cái gì?" Điềm Tâm không nghe rõ cậu nói gì.
"Không có gì." Tô Việt đạm đạm nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-ngo-xung-phuc-hac-theo-duoi-nam-than-1000-lan/2731067/chuong-326.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.