Edit: Humm
Beta: Han, Maria, Khứ Canh Trù
–
Khi biết được Tạ Tư Tề và Trang Nhã chia tay, Hứa Nhân Nhân đang định bước lên xe về nhà.
Tạ Tư Tề gọi điện tới: “Cô thắng rồi, chúng tôi đã chia tay.”
Giọng cậu ta hơi khàn, ban đầu Hứa Nhân Nhân nghe không ra, cho đến khi nghe nội dung, cô mới nhận ra rằng đối phương là Tạ Tư Tề.
Hứa Nhân Nhân “A” một tiếng: “Nhanh vậy à…”
Tạ Tư Tề: “…”
Tạ Tư Tề hỏi: “Cô còn ở trường không?”
“Ở cổng trường, chuẩn bị về.”
“Tôi sẽ đến đó.” Nói xong cậu ta cúp điện thoại.
Hứa Nhân Nhân đứng bên lề đường, quyết định đợi cậu ta một lát.
Một lúc sau, Tạ Tư Tề đi ra.
Cậu ta mang theo một chiếc cặp trên vai, khuôn mặt vẫn đeo cặp kính gọng đen bẩn đến nỗi tóc mái che mất cả gọng kính. Khuôn mặt tái nhợt khiến cậu ta trông giống như một ma cà rồng lâu ngày chưa ra ngoài sáng.
Trong nguyên tác, có vài dòng miêu tả về Tạ Tư Tề.
Khi Tạ Tư Tề còn rất nhỏ, để thể hiện tấm lòng bao dung của một người mẹ kế, mẹ cậu ta không quá thân thiết với Tạ Tư Tề mà cố gắng đối xử bình đẳng với ba đứa trẻ. Tuy nhiên, vào thời điểm đó anh trai và chị gái của Tạ Tư Tề, một người đã học cấp hai, một người là học sinh lớp 5 đều nghịch như khỉ. Chỉ có Tạ Tư Tề vẫn là một đứa trẻ mặt búng ra sữa, là thời điểm cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-nao-cung-chien-voi-nam-chinh/3490164/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.