Edit: Catherine
Beta: Han, Maria
–
Gió hè thổi tung rèm cửa trong phòng học, cũng làm bay vài sợi tóc mai của Hứa Nhân Nhân.
Hứa Nhân Nhân ngồi trên chiếc bàn vừa lau qua trong phòng học, Thẩm Triết đứng bên cạnh cô, quấn vài vòng băng gạc lên tay cô, quấn chắc vào rồi dùng kéo cắt băng.
Đột nhiên được Thẩm Triết đối xử chu đáo như vậy, Hứa Nhân Nhân hơi mất tự nhiên, lông mi nhẹ nhàng rung hai cái.
“Được rồi.” Thẩm Triết cất đồ đi, châm chước nói: “Nếu em không muốn kéo violin…”
“Tôi sẽ đi.” Hứa Nhân Nhân ngắt lời anh, sửa sang lại lễ phục một lần nữa.
Tuy vạt áo hơi nhăn, nhưng nếu không nhìn kỹ thì cũng không nhìn ra. Cô ngẩng đầu, đeo đàn violin trên lưng, giống như tình cảnh chật vật vừa rồi chưa từng xảy ra.
Hứa Nhân Nhân không giống bình thường nói “Cảm ơn” rồi đứng lên: “Tôi đi lên phòng hòa nhạc.”
“Đi cùng nhau.”
Thẩm Triết cầm lấy đàn violin ở trên lưng Hứa Nhân Nhân, Hứa Nhân Nhân xách váy của mình đi theo.
Ở cánh gà sân khấu, những người khác cũng lục đục đi đến, ai cũng đều chú ý tới sự khác thường của tay Hứa Nhân Nhân.
“Nhân Nhân, tay cậu làm sao vậy?” Một người có quan hệ khá tốt với Hứa Nhân Nhân hỏi.
“Bị ngã, không có chuyện gì đáng ngại cả.”
“Đã quấn băng như vậy sao lại không có chuyện gì được.” Mạnh Hòa liếc mắt sang: “Hứa Nhân Nhân, cô sắp lên sân khấu rồi, có khó khăn gì thì bây giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-nao-cung-chien-voi-nam-chinh/3490156/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.