Edit: Nha Đam
Beta: Maria
–
Hứa Nhân Nhân cảm thấy như có một tia sét đánh thẳng xuống trúng vào người cô, khiến cô bị cháy từ sợi tóc đến ngón chân, thậm chí cô còn có thể nghe thấy tiếng “tít tít” của dòng điện chạy qua não.
Khi Hứa Nhân Nhân còn đang xấu hổ đến tê rần da đầu, Thẩm Triết đã đi giày xong, nhẹ giọng nói: “Đi thôi.”
Hứa Nhân Nhân cuối cùng cũng tỉnh táo từ cảnh bị sét đánh như bị hàng ngàn con kiến cắn khiến da đầu đau nhức, cô ngẩng đầu định bào chữa một câu thì lại nhìn thấy Thẩm Triết mặt đơ đang mỉm cười.
Thẩm Triết rất ít khi cười, theo như lời Châu Nguyệt nói, anh là một người khá lạnh lùng, trên mặt hiếm khi xuất hiện cảm xúc, thế nhưng khi cười lại mang đến cảm giác như một chàng thiếu niên tươi sáng.
Hứa Nhân Nhân ngây người, chợt nhớ ra một câu mà cô đã đọc ở đâu đó: Người đẹp làm gì cũng dễ được tha thứ.
Nhìn mặt của Thẩm Triết, Hứa Nhân Nhân vốn muốn nói lại vài câu nhưng lại quên sạch, mãi đến khi Thẩm Triết nhắc nhở cô ra ngoài lần nữa thì cô mới hoàn hồn, vội vàng thay giày rồi cùng Thẩm Triết xuống tầng.
Trưa nay Hứa Nhân Nhân mới trải qua một vụ bạo lực học đường, có lẽ Thẩm Triết thấy mình cũng có trách nhiệm nên đưa Hứa Nhân Nhân đến dưới tòa giảng đường của lớp 11.
Bây giờ các bạn học đang vội vã vào lớp, Hứa Nhân Nhân ngẩng đầu lên, thật trùng hợp, một Thần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-nao-cung-chien-voi-nam-chinh/3490149/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.