Edit: Humm
Beta: Maria
–
Hứa Nhân Nhân nói mình quên mang thẻ không phải là nói dối, cô phát hiện mình quên khi tám chuyện về hàng tạp hóa với Châu Nguyệt vào tiết học trước.
Đời trước cô ăn trưa ở trường đều phải trả tiền, ý nghĩ này bén rễ trong đầu khiến cô quên mất Hoành Âm có đồ ăn tự phục vụ miễn phí, tiền học phí đã tính cả tiền ăn.
Đương nhiên cũng có những nhà ăn nhỏ phải trả tiền nhưng đồ ăn tự phục vụ miễn phí có nhiều món đa dạng và ngon hơn, mọi người đến những nhà ăn nhỏ này để thay đổi khẩu vị khi ăn đồ ăn tự phục vụ miễn phí lâu rồi, chứ hầu hết thời gian mọi người vẫn chọn ăn trực tiếp ở nhà ăn tự phục vụ.
Hứa Nhân Nhân và Châu Nguyệt cùng đến nhà ăn.
Hứa Nhân Nhân cầm khay không đứng xếp hàng trước cửa món chính, đằng sau đột nhiên ló ra một cái đầu và bàn tay chào hỏi: “Xin chào, em là Hứa Nhân Nhân phải không?”
Hứa Nhân Nhân quay đầu, một chàng trai hơi quen mặt cầm một khay không đứng xếp hàng sau lưng cô: “Anh là Giang Nghị, là bạn của Thẩm Triết, bạn thân.”
Cậu ấy vừa dứt lời, một giọng nói lạnh lùng cách đó không xa truyền đến: “Tôi không quen cậu ta.”
Hứa Nhân Nhân nhanh chóng quay đầu lại.
Bây giờ nhìn thấy Thẩm Triết thật sự rất xấu hổ.
Châu Nguyệt vẫn luôn quan sát nãy giờ, cuối cùng hỏi một câu: “Anh là người sáng sớm tỏ tình đúng không? Anh họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-nao-cung-chien-voi-nam-chinh/3490147/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.