Sắc mặt Cố Bắc Thần trắng bệch.
“Ngươi… ngươi rốt cuộc muốn thế nào?”
Ta thu lại nụ cười, ánh mắt lạnh lẽo thấu xương.
“Triệu quản sự, động thủ.”
“Chỉ cần là thứ Thẩm gia bỏ tiền mua, một sợi chỉ cũng đừng để lại cho hắn.”
Ta chỉ vào bộ trạng nguyên bào màu đỏ thẫm trên người Cố Bắc Thần.
“Cố đại nhân, bộ y phục này cũng là ta mua.”
“Cởi ra.”
3
Cố Bắc Thần tưởng ta đang nói đùa.
Hắn lùi lại hai bước, ngoài mạnh trong yếu:
“Thẩm Thính Lan, trước bao nhiêu con mắt thế này, ngươi dám sỉ nhục mệnh quan triều đình sao?”
“Nợ thì phải trả, đó là đạo lý hiển nhiên. Cho dù có cáo đến trước ngự tiền, ta cũng vẫn là lý lẽ ấy.”
Ta phất tay.
Hơn hai mươi gia đinh Thẩm gia đã chờ sẵn ngoài vườn lập tức xông vào.
Bọn họ không dùng vũ lực, chỉ nhanh tay lẹ mắt bắt đầu dọn đồ.
Chiếc ghế thái sư vừa rồi Cố Bắc Thần ngồi, bị hai gia đinh nhấc lên mang đi.
Cố Bắc Thần còn chưa kịp phản ứng, suýt thì ngã phịch xuống đất.
“Các ngươi làm gì vậy! Đây là yến tiệc ngự ban!”
Gia đinh căn bản không thèm để ý đến hắn, động tác nhanh gọn dứt khoát.
Trên bàn, chén đĩa bát đũa, chỉ cần có dấu hiệu của Thẩm gia, tất cả đều bị quét sạch bỏ vào rương.
Ngay cả mấy bức thư họa treo trong đình, cũng bị gỡ xuống.
Đó là những tác phẩm danh gia chân tích, Cố Bắc Thần giả bộ phong nhã, bắt ta bỏ ra giá cao sưu tầm về, chuyên dùng để tô điểm thể diện.
Cố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-huy-hon-ta-don-sach-phu-trang-nguyen/5214417/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.