Ánh chiều tà cuối cùng của mặt trời lặn từng được đôi mắt nàng thu trọn, ráng chiều từng cùng nàng rực rỡ, nàng đã từng tỏa sáng giữa vẻ đẹp tự nhiên ấy, như thể là một kỷ niệm mà mặt trời để lại cho màn đêm.
Hiện tại, Vân Hồi Chi ôm chặt lấy nàng, như ôm lấy nhịp tim thổn thức khi ngắm hoàng hôn trên sân thượng, ôm lấy tia sáng cuối cùng của mặt trời còn sót lại trên thế gian.
Khoảnh khắc nàng nhắm mắt lại, Vân Hồi Chi suýt nữa đã hôn lên đôi mắt nàng.
Cô may mắn mình vẫn còn lý trí, không hôn lên những nơi không nên hôn, nếu không, cô sẽ rơi vào tình thế khó xử.
Khi môi lưỡi giao hòa, hơi thở của Sở Nhược Du bao bọc lấy cô, khiến cô dễ dàng buông bỏ vũ khí phòng bị, đắm mình vào khoảnh khắc thân mật ngắn ngủi không cần lý do này.
Cô đón nhận sự lạnh lùng, mùi hương hoa đã thu lại, hoàng hôn tựa như đóa quỳnh, sau khi ánh chiều tà tan biến trong khoảnh khắc, người trong lòng càng giống như biểu tượng của màn đêm.
Ánh sáng và hơi ấm thiêng liêng không còn nữa, chuyển thành vẻ thanh lãnh, trong trẻo, quyến rũ, và đầy mê hoặc.
Còn về mùi hương hoa, đóa hoa ấy hẳn không phải mọc tùy tiện ở một góc nào đó giữa núi non sông nước của thị trấn, mà là được vun trồng tỉ mỉ bằng kỹ thuật nhân tạo và khoa học, rồi trưởng thành, bằng một tư thái hoàn mỹ mà tỏa ra hương thơm cao nhã, tự phụ.
Là xa cách, không thể hái xuống.
Lại gần trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-he-mat-khong-che-noi-doi/4677913/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.