Lúc học năm 11, cô đã từng tham gia CLB nhiếp ảnh của trường.
Vốn dĩ cô không có hứng thú với nhiếp ảnh, nhưng lại bị ấn tượng bởi khẩu hiệu tuyên truyền của CLB nhiếp ảnh – Hãy dùng ảnh truyền tải câu chuyện xưa của bạn.
Tựa như nghe một sự kiện lãng mạng, qua những thứ đó hoặc là hình ảnh trắng đen hoặc là màu sắc rực rỡ, bởi vì chuyện xưa, không hề lạnh băng, mà trở nên có sức sống và suy nghĩ.
Thịnh Tư Hạ xin mẹ từ Mỹ gửi một chiếc máy ảnh DSLR đời mới cho mình, cô học theo giáo trình và lời chỉ dạy của học trưởng, đến sân thượng trường học chụp hoàng hôn lẫn cảnh mặt trời mọc bên bờ biển làm tài liệu.
Không một bức nào trong số đó khiến cô hài lòng.
Chúng đều rất đẹp, nhưng không phải là câu chuyện của cô.
Cuối cùng, Thịnh Tư Hạ lên kế hoạch chụp ảnh chân dung, người mẫu trong tâm trí cô chỉ có mỗi Phó Diệc Sâm là thích hợp.
Thịnh Tư Hạ gõ cửa nhà Phó Diệc Sâm, nói với hắn kế hoạch của mình, không nghĩ đến lại bị từ chối.
Lý do của hắn rất đơn giản mà súc tích, từ trước bị phóng viên đeo bám lì lợm chụp ảnh đã tạo cho hắn bóng ma tâm lí, vì thế mà đối với đời tư cá nhân, hắn không thích bị người khác chụp ảnh.
Uống nước ép đào mà Phó Diệc Sâm pha cho cô, cô chép miệng, dùng ánh mắt tha thiết mong mỏi nhìn hắn, "Cuối tuần này là sinh nhật tôi."
Hắn hơi ngây người.
"Liền chụp một bức thôi..." Thịnh Tư Hạ tiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-ha-khuynh-tinh/169788/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.