Đây là lần đầu tiên Thịnh Tư Hạ đi vào nhà của Phó Diệc Sâm.
Cửa sảnh rất cao, tầm nhìn trong nhà cũng rất tuyệt. Dọc theo phòng khách là ghế sofa màu nâu sẫm, xung quanh là thảm hoa văn dưới sàn.
Cả gian phòng bày trí theo phong cách hiện đại mà đơn giản, không có một chi tiết nào dư thừa. Ánh sáng có thể chiếu sáng vào căn phòng và nghe được tiếng sóng biển vỗ vào đá.
Trên bức tường trắng treo hai bức tranh của Modigliani.
Thịnh Tư Hạ không nghiên cứu về các tác phẩm nghệ thuật, sở dĩ biết được vì từng tham gia khóa học mỹ thuật.
Bức họa này được in trên sách giáo khoa mỹ thuật và được cho rằng là một tác phẩm kinh điển với giá bán lên đến 10 triệu bảng, nay lại được treo trong phòng khách nhà hàng xóm của cô.
"Modigliani?" Cô chỉ vào bức họa, vô cùng tò mò: "Đây là thật hay giả?"
Phó Diệc Sâm đóng cửa lại, giọng điệu bình thản: "Tôi không treo đồ giả ở nhà."
Lúc đó, Thịnh Tư Hạ không phát hiện ra, hiện tại nhớ tới mới biết được khi đó hắn mỉm cười sẽ mang theo nét ngạo mạn, một khi thả lỏng liền sẽ biểu hiện ra ngoài.
Đàn ông 23 tuổi, không thể tự kiềm chế bản thân là điều bình thường.
Cô không nhìn chằm chằm bức họa nữa, quay đầu cùng hắn mặt đối mặt: "Chú còn nhớ rõ tên tôi, trí nhớ thật tốt."
"Chỉ là ba chữ, sẽ không quên."
Hắn còn đứng ở cửa, đôi mắt nhìn cô mà lại quay người về cửa chính, tựa hồ mở ra phòng chừng để mời cô đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-ha-khuynh-tinh/169779/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.