Thịnh Tư Hạ cả kinh, vội vàng đẩy Phó Diệc Sâm ra, muốn đứng dậy lại bị hắn gắt gao đè lại, không thể nhúc nhích.
Rõ ràng vẻ mặt của hắn nhìn qua vô cùng nhẹ nhàng, lại chỉ dùng ít sức lực nhỏ bé liền đem cô giam trong ngực.
Sức lực nam nữ cách biệt quá lớn.
"Đừng lộn xộn, em muốn miệng vết thương lại rách ra sao?" Cánh tay Phó Diệc Sâm vòng qua ôm cô, khiến cô cảm thấy có chút sợ hãi, không phải sợ hắn ôm, mà là cảnh tượng trong đêm đó cô mơ bỗng chốc trở thành sự thật, cảm giác thật hoang đường khó tin.
Khi vừa vào cửa, Phó Diệc Sâm liền cởi áo khoác đặt lên sofa.
Cách một lớp áo sơ mi mỏng, độ ấm có chút cao, trong lòng Thịnh Tư Hạ nôn nóng, không thể phân biệt được nhiệt độ này là từ trên người ai phát ra.
Cô vươn ngón tay, nhẹ nhàng chống lên bả vai Phó Diệc Sâm, nhỏ giọng mở miệng, "Anh buông tôi ra, tôi sẽ không lộn xộn nữa."
"Được, tôi buông em ra." Phó Diệc Sâm thật sự buông tay, hai cánh tay buông thõng xuống, vẻ mặt bình thường.
Thịnh Tư Hạ đứng lên, giả vờ bình tĩnh mà sửa lại quần áo vẫn chưa bị nhàu nát, không rõ lí do mà nhìn chằm chằm hắn.
Cô đứng, Phó Diệc Sâm ngồi, rõ ràng có khoảng cách nhưng bầu không khí vô cùng kì lạ.
Hắn điều chỉnh tư thế, gác chân này lên chân kia, cả người toát lên sự lười biếng, "Bây giờ có thể nói vì sao hôm nay em lại nháo như vậy không?"
Thịnh Tư Hạ như có thứ gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-ha-khuynh-tinh/1661728/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.