Thịnh Tư Hạ lắc đầu, bình tĩnh mà nói, "Hiện tại tôi không có cách nào chọn được."
Cô cúi đầu, đặt chiếc thìa sang một bên không dùng đến, ngược lại dùng chiếc đũa có chút nhọn, khẩu vị nhìn qua rất tệ.
"Vẫn là không chọn được sao?" Tần Duệ nhỏ giọng mà thở dài.
Thật ra cô không muốn vạch trần, nhưng cô vẫn không nhịn được nói, "Anh lấy một bức ảnh giả đến lừa tôi, tất nhiên tôi sẽ không chọn."
Tần Duệ sửng sốt, sau đó không thể khống chế được mà cười rộ lên, nhún vai, "Đều bị em nhìn ra rồi."
Anh ta lật tấm ảnh lên, liếc nhìn qua Thịnh Tư Hạ, đây chỉ là một bức ảnh phong cảnh bình thường, quả nhiên đã làm cô bối rối.
Anh ta hỏi Thịnh Tư Hạ, "Làm sao em biết được?"
"Rất đơn giản, ảnh chụp và sách của tôi mặt trái đều sẽ viết ngày tháng, của anh một chút cũng không có."
Tần Duệ sực tỉnh, "Khó trách trang cuối cùng của quyển truyện tranh kia có ghi ngày tháng." Không chỉ có vậy, mặt trên còn viết mua ở hiệu sách nào, anh ta khích lệ nói, "Chữ em viết rất đẹp, ngày đó ở cục cảnh sát khiến tôi liền chú ý đến."
"Cảm ơn, là anh ấy dạy tôi luyện chữ."
Nói xong, Thịnh Tư Hạ mới phát giác, những lời cô nói rõ ràng đều mang theo cảm giác, ngữ khí có chút thận trọng, phảng phất là muốn cố tình nhắc đến Phó Diệc Sâm, để Tần Duệ biết lúc này cô đang có bao nhiêu bất mãn.
Nhưng cô không hài lòng với điều gì?
Tần Duệ lập tức hướng cô xin lỗi, "Thực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-ha-khuynh-tinh/1661721/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.