Đêm ngủ say đến độ không nằm mơ, chỉ khi thức dậy Thịnh Tư Hạ mới cảm thấy đầu mình choáng váng, có thể là do tối qua uống rượu lại còn ngủ muộn.
Rời giường xuống lầu, trong phòng chỉ có mỗi mình cô, bên ngoài là ánh mặt trời gay gắt.
Thời gian trên điện thoại nói cho cô biết, hiện tại đã gần 10h.
Ở nhà của Phó Diệc Sâm, ngủ trên giường của hắn, ngủ đến mức không gọi tự tỉnh, trong lòng cô không khỏi sinh ra cảm giác xấu hổ.
Sofa gọn gàng như mới, sạch sẽ đến độ không nhìn ra dấu vết, tối hôm qua cô ở giường lớn của Phó Diệc Sâm độc chiếm, không biết có để hắn ở nơi này ngủ tạm một đêm hay không.
Tuy sofa đủ rộng, nhưng với chiều cao của Phó Diệc Sâm, chỉ sợ ngủ không thoải mái.
Trên sofa có một chiếc chăn được xếp ngay ngắn, cô định đem nó lên lầu, định sẽ giúp hắn cất đi.
Phòng ngủ chính thông với phòng vệ sinh và phòng chứa quần áo, bên trong bày các loại quần áo của nam giới, hầu hết là áo sơ mi, tây trang ngay ngắn thành từng hàng một.
Chỉ trong nháy mắt, từ trên cổ tay áo của bộ lễ phục bên ngoài, cô thấy được chiếc khuy măng sét mã não hắn đã dùng trong vũ hội đêm đó.
Là vật chính mình tặng, làm sao có thể quên được?
Ma xui quỷ khiến, cô bước đến, đem hai cái ghim cài áo tháo xuống, bỏ vào trong túi rồi đi ra ngoài, tiện tay đặt tấm chăn lên chiếc ghế thấp trước giường.
Sau khi rửa mặt súc miệng, cô một lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-ha-khuynh-tinh/1661716/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.