Khương Tri Nghi chớp chớp mắt, phản ứng đầu tiên là mình nghe lầm.
Nhưng cô quá quen với mùi hương trên người anh ta.
Cô buộc phải ngẩng đầu lên, trong phòng tối đến mức cô thực sự không thể nhìn thấy ngón tay của mình.
Nhưng cô có thể cảm thấy không gian rất nhỏ, chắc là nơi để gia vị, cô ngửi thấy một chút hương hoa hồi cay nồng.
Cô há miệng, ngón tay thò lên, cẩn thận kéo vạt áo anh, giọng nói nghẹn ngào, nhưng rất mềm nhũn, yếu ớt, giống như một cơn gió có thể thổi tan.
Cô nói: "Giang Nhiên, là tôi."
Vừa nói xong thì nước mắt cũng rơi, giọt nước mắt nóng hổi rơi trên mu bàn tay chàng trai.
Anh như bị bỏng nên buông tay theo phản xạ giơ tay kéo cửa, chắc là muốn đẩy cô ra.
Khương Tri Nghi nhận ra dụng ý của anh, lưng liền chống vào khung cửa.
Cô nói: "Giang Nhiên, chuyện gì đã xảy ra với cậu vậy?"
Không thể đoán ra được.
Anh đột nhiên lạnh lùng, đột nhiên xa cách, chắc chắn không đơn giản là vì nghe được từ Thanh Chi những lời kia.
Chỉ là cô ấy cũng có sự kiêu ngạo của mình.
Anh không nói, cô liền không hỏi, để tránh khiến anh khinh thường, lầm tưởng cô cũng giống như những người quấn quýt lấy anh.
Các cô gái tuổi teen, suy nghĩ về tình yêu là ngây thơ và đơn giản.
- -- Cho dù em không thể cùng anh già đi nhưng ít nhất hãy là người đặc biệt nhất trong trái tim anh.
Hối hận hay tiếc nuối, trong số những câu chuyện về tình yêu ấy, không phải bạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-do-doi-cau-tan-hoc/360208/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.