Thời tiết mùa xuân rất đẹp, một ánh trăng mờ trên góc mái hiên.
Giang Nhiên bị Từ Thanh Chi kêu dừng bước, anh giơ tay lên, tùy ý nắm lấy gáy, vẻ mặt ngây thơ, rất ngoan ngoãn chào hỏi Từ Thanh Chi: "Cô Từ."
Từ Thanh Chi gật gật đầu, cân nhắc một lát rồi nói: "Hôm nay có mấy người đến hẻm Vân hỏi thăm cháu."
Bà ấy lời nói uyển chuyển, Giang Nhiên hơi sửng sốt, một lát sau khàn giọng nói: "Cháu biết rồi ạ."
Dừng một chút, lại quay đầu nhìn về phía Từ Thanh Chi.
Đèn đường kéo bóng dáng thiếu niên rất dài, vẻ mặt anh khuất bóng, thoạt nhìn có vài phần tịch mịch. Từ Thanh Chi thở dài một tiếng, lại nghe anh nói: "Cô yên tâm."
Tất cả mọi người đều là người thông minh, không cần phải nói rõ ràng ra, Từ Thanh Chi nhìn bộ dạng trưởng thành của anh, vẫn không nhịn được mà hốc mắt đỏ lên.
Bà nói, "Chuyện này dì có lỗi với cháu."
Giang Nhiên nói: "Dì không cần phải tự trách mình, bất kỳ cha mẹ nào cũng sẽ làm như vậy."
Từ Thanh Chi im lặng, đi lên phía trước, giống như ngày thường ôm Khương Tri Nghi, vươn một tay về phía Giang Nhiên.
Anh có chút sửng sốt, sau đó lại quá ý định, khom lưng xuống, mặc cho Từ Thanh Chi ôm.
Từ Thanh Chi rất nhẹ nhàng vỗ vỗ đỉnh đầu anh: "Cũng hy vọng cháu bình an."
Giang Nhiên liếc mắt nhìn, có chút căng thẳng: "Vâng."
Từ Thanh Chi lại thở dài một tiếng, không nói gì nữa, liền xoay người trở về.
-
Qua khoảng một tuần, thủ tục chuyển trường của Khương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-do-doi-cau-tan-hoc/360206/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.