Khương Tri Nghi đi dọc theo hành lang đi vào, phòng đạo cụ ở hướng đối diện của khán phòng nhỏ.
Các học sinh đang xem biểu diễn trong khán phòng, và không có ai trong hành lang.
Đèn kích hoạt bằng giọng nói lần lượt bật và tắt giữa tiếng reo hò.
Khương Tri Nghi cúi đầu nhắn tin cho Giang Nhiên: Sao vậy? Bây giờ cậu vẫn còn ở trong phòng đạo cụ à?
Đằng kia không trả lời lại.
Cô đi qua và gõ nhẹ vào cửa, không ai trả lời.
Cô đẩy cửa ra, thấp giọng gọi: "Giang Nhiên?"
Đèn trong phòng đã bật nhưng không thấy bóng dáng của Giang Nhiên.
Đạo cụ rất lớn, bên trong chất đống gần như tạp vật tích lũy nhiều năm nay từ khi thành lập trường trung học cơ sở, trên giá đỡ kim loại đã có một tầng bụi thật dày.
Cô giơ tay che mũi, lại gọi một tiếng: "Giang Nhiên?"
Cánh cửa đột nhiên đóng lại phía sau cô.
Cô ngẩn người, trong lòng tự dưng dâng lên một cảm giác bất an, bước nhanh trở về, vặn chặt tay nắm cửa——
......
9h45, Khương Tri Nghi còn chưa trở về.
Giang Nhiên từ bên ngoài đi vào, đang gặp Thẩm Thời An vẻ mặt vội vàng hoảng hốt: "Mẹ kiếp, cậu chạy đi đâu vậy? Nửa ngày cũng không thấy người đâu."
Giang Nhiên hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Thẩm Thời An cũng không nói nhiều: "Cành hoa đó bị người ta khóa nhốt trong phòng đạo cụ!"
Vừa rồi điện thoại của Hứa Nặc và Trình Thanh Thanh đều đang sạc trong góc, không nhớ tới mà đi lấy, cho đến khi nhớ ra Khương Tri Nghi từ sau khi nói xong đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-do-doi-cau-tan-hoc/360200/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.