Gió đêm thổi qua ngọn tóc của hai người.
Câu nói này của cô hỏi không đầu không đuôi khiến Giang Nhiên nhíu nhíu mày.
Khương Tri Nghi nói: "Thành tích lớp chuyên nghiệp của cậu tốt như vậy, muốn đi học trường thể dục thể thao tốt hơn một chút thì môn văn hóa nhất định phải theo kịp, trước đây tôi đã xem qua điểm số của cậu ——"
Cô mím môi, nói đến đây, vành tai có chút đỏ.
Thật ra cũng không phải cố ý đi xem, mỗi khi điểm của kỳ thi tháng được công bố, điểm của mọi người sẽ được đưa lên bảng thông báo, và điểm của Giang Nhiên luôn ở cuối một danh sách dài.
Mặc kệ gió mưa, không nhúc nhích.
Khương Tri Nghi ho nhẹ một tiếng, lại sợ mình nói quá thẳng thắn làm tổn thương lòng tự trọng của anh, không ngờ giọng còn chưa dứt, chợt nghe Giang Nhiên kéo dài một tiếng: "À?"
Giang Nhiên hỏi: "Cho nên?"
Khương Tri Nghi giả vờ bình tĩnh nói: "Cậu... cậu tặng tôi một món quà đắt tiền như vậy, đổi lại, tôi sẽ dạy thêm cho cậu nha?"
Cô quay đầu nhìn về phía anh, ánh mắt ấm áp lại chân thành, khóe miệng Giang Nhiên nhếch lên, không hiểu sao lại biến thành vẻ giễu cợt:
"Được."
Vì thế, trong một thời gian dài sắp tới, Thẩm Thời An và Lục Minh đều cảm thấy Nhiên Ca nhà bọn họ điên rồi.
Sau mỗi ngày tập luyện, họ gọi anh đi ăn thịt nướng nhưng anh không đi, anh mang balo của mình và nói rằng anh sẽ đi học.
Còn có cái balo kia của anh, cũng rất lạ, thường bên trong đều là quần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-do-doi-cau-tan-hoc/360195/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.