Cả buổi học buổi sáng, Khương Tri Nghi đều trải qua trong trạng thái thất thần.
Thuốc hạ sốt hình như cũng không làm cho thân thể cô khỏe lên, sáng sớm vừa mới mưa, trong không khí còn mang theo cảm giác lạnh lẽo mỏng manh, những cảm giác mát mẻ kia tựa như mũi kim, từng đợt từng đợt đâm vào da cô.
Cô nằm sấp trên cánh tay của mình với một chút khó chịu.
Hứa Nặc đứng bên cạnh đọc thuộc lòng từ tiếng Anh, thoáng nhìn thấy bộ dạng Khương Tri Nghi có chút không thoải mái, liền đẩy đẩy cô: "Cậu có muốn đến phòng y tế khám không? "
Khương Tri Nghi cảm thấy cổ họng mình đang bốc cháy, trong đầu lại hiện ra bộ dạng sáng nay của Giang Nhiên.
Rõ ràng hai người đều bị cảm lạnh, anh còn bị ướt mưa, tại sao vẫn khỏe mạnh bình thường như vậy?
Nghĩ đi nghĩ lại về cái câu hỏi như thật giả kia của anh ——
Không khí sáng sớm còn có hơi lạnh, ánh nắng mỏng manh sau cơn mưa chiếu vào khung cửa sổ, chiếu rọi lên khuôn mặt thanh tú của anh tạo nên một cái bóng nhỏ giống như cửa sổ phía trên sống mũi của anh.
Anh khẽ quay đầu lại, bóng đen không tự chủ được mà buông xuống.
Trái tim của Khương Tri Nghi cũng rơi theo nó.
Hai má vốn đã nóng của cô lại càng nóng hơn, không có chỗ cho những suy nghĩ lộn xộn, cách bác bỏ những "vu hãm" như vậy thì cô chỉ có thể theo bản năng mà phủ nhận nó.
"Tôi không có."
"Vậy cậu đỏ mặt cái gì?" Có một nụ cười trong giọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-do-doi-cau-tan-hoc/277264/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.