Một vầng mặt trời buổi sáng tròn dần nhô lên phía bên kia mực nước biển, từng lớp ánh ban mai trải dài trên đường chân trời, mặt trời tròn nhỏ sáng màu như lòng đỏ trứng gà, gợi nhớ đến cảnh mặt trời mọc dưới ngòi bút của họa sĩ tài hoa.
Ánh sáng dịu dàng chiếu lên mặt Khương Tri Nghi, lông mi không tự chủ run lên, ký ức dài dằng dặc lại xâm chiếm não cô.
Nhớ mấy năm trước, bọn họ đến trại hè Mai Đảo, đêm đó cô ra ngoài mua thuốc cho Trình Thanh Thanh và bị nhốt ở đây với Giang Nhiên.
Bởi vậy anh mới nói "Bảo vệ Chi Chi".
Khương Tri Nghi mím môi, khom lưng đi vào.
Bên trong thuyền không bẩn như bên ngoài, chắc là bọn trẻ con gần đó hay thường chơi ở đây.
Ánh sáng mặt trời xuyên qua những khoảng trống của các tấm ván gỗ cũ xung quanh, chiếu lên mặt và thân thể của họ từng tầng từng tầng loang lổ ánh sáng cùng bóng tối.
Khương Tri Nghi cúi xuống sờ trán anh, sau đó đưa cho anh nhiệt kế cô vừa mua.
Giang Nhiên đưa tay nhận lấy nhiệt kế thủy ngân kiểu dáng cũ, bởi vì sốt cả đêm nên lúc này cả người đều đau nhức, không còn chút sức lực nào.
Vừa nãy đi tới đây đều là gắng sức mà đi.
Nhiệt kế vừa mới cầm trong tay, liền vô tình rơi xuống khoang thuyền.
Anh dừng một chút, ngẩng đầu nhìn Khương Tri Nghi như có chút bất lực, người đàn ông này không còn bản lĩnh như trước mà đơn thuần có chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-do-doi-cau-tan-hoc/2161612/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.