"Tôi là trùng sinh về... Anh chắc có nghe nói đợt trước tôi bệnh nặng một trận sau đó trở nên điên điên khùng khùng... Nếu không nghe thấy qua anh có thể đi tìm hiểu thử."
Mặc Dận cười thảm nói: "Người cảm nhận được cái chết sao có thể không khùng không điên? Hôm nay thời điểm tôi nhìn thấy ánh mắt kia của Mặc Thâm da gà toàn thân tôi nổi lên không ngừng. Ánh mắt đó giống y như lúc hắn đến Mặc gia đòi nợ máu... Tuy rằng có nhiều chuyện hiện tại không giống kiếp trước nhưng Mặc Thâm sẽ bị Mặc gia người ép chết là điều không thể tránh khỏi. Ai cũng muốn cái ghế gia chủ, không phải người này ép hắn thì là người kia. Lúc đó Mặc Thâm vẫn sẽ chết, vẫn sẽ hóa thành lệ quỷ. Ai cũng không ngăn được..."
Trừ khi cả Mặc gia đều tin hắn, buông bỏ tâm tư với Mặc Thâm... Nhưng có thể sao?
"Cái gì không giống?"
Mặc Huyền ngắt ngang lời hắn, biểu tình nghiêm trọng dị thường như đang lo lắng cho an nguy của Mặc gia mà không hề có chút toan tính nào.
"Kiếp trước Mặc Thâm không hề kết hôn. Kiếp trước hắn càng không đến Mặc gia nhà tổ, cả ngày đều ru rú trong nhà cho nên Mặc Thịnh phải đến trước cửa đại viện của họ để khích bác."
Mặc Dận hoảng hốt nói. Đúng vậy, tự nhiên nhiều chuyện thay đổi, thái độ của nhà tổ bên kia cũng rất kì quái khiến hắn hoang mang. Nhưng mà như vậy vẫn không quan trọng bằng việc Mặc Thâm trước sau gì cũng sẽ hóa thành lệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962210/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.