"Bán thế nào?"
Mặc Thâm nghĩ đủ rồi thì không chần chừ hỏi. Lời lẽ của hắn dứt khoát, không giống chỉ tỏ vẻ cho có. Phương Minh lại nhìn người giỏi cỡ nào đương nhiên nhìn ra được ai thật sự muốn mua đồ. Tuy Phương Lỗi không đến mức không nhận ra nhưng hắn lại có ý nghĩ khác mà vội vàng hoảng hốt la lên: "Không phải đâu Phương Minh! Anh định bán thật đấy à!?"
"Chứ không thì sao? Cậu muốn chết đói? Hay không muốn đi học nữa?"
"..."
Ai biết bị Phương Minh phản bác một câu, Phương Lỗi lập tức tắt tiếng, biểu tình còn buồn cười vô cùng.
Phương Minh nhìn hắn như vậy thì bất đắc dĩ. Nhưng sau đó cũng không nhìn hắn nữa mà đối Mặc Thâm nói: "Tuy chúng tôi khó khăn thật nhưng những thứ này gần như là bảo vật trấn tiệm của chúng tôi. Giá cả... Là như vậy, anh mua được thì tôi lập tức bán, cũng không có chặt chém anh."
Phương Lỗi sau khi tỉnh táo lại từ lời bộc bạch đanh thép của Phương Minh vẫn còn muốn nói gì nhưng cuối cùng miệng vẫn là không thốt được nên lời. Tuy đối với hắn cái phá tiệm này là đã không thể phá hơn, nếu không phải mặt bằng là của nhà họ thì sợ rằng đã không thể duy trì được lâu. Không phải đến mức không có sinh ý, nhưng nó lại không đủ để trèo chống cái gì cả chứ nói chi là nuôi một hắn ăn học đến giờ. Hắn biết Phương Minh là vì hắn. Trong quãng thời gian hắn đi học xa chưa từng thiếu thốn cái gì.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962192/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.