Lúc này yếu ớt mới tràn về, trong cổ họng Tạ Dương không khỏi khẽ khàng phát ra vài tiếng khóc nhỏ yếu không thể kiềm nén, không ngừng đáng thương gọi tên anh chồng. Cậu ôm mảnh vải ai đó để lại như ôm cọng rơm cứu mạng, run rẩy khóc thút thít một hồi lâu trên sàn nhà lạnh lẽo hòng phát tiết sợ hãi trong lòng.
Cứ như vậy gần cả nữa khắc người trên đất mới có phản ứng khác.
Giống như đã khóc mệt rồi, Tạ Dương mới giương đôi mắt ướt sũng của mình nhìn qua một lượt không gian xung quanh. Sau đó cậu lại đưa mắt nhìn mảnh vải trên tay. Ở trong bóng tối cậu vẫn nhìn thấy được một vài đường nét màu đỏ quỷ dị nhưng khiến cậu an tâm. Mảnh vải bị cậu nắm có chút nhăn nheo nhưng may là không có bị tổn hại gì. Tạ Dương xác định nó không sao rồi cậu mới cẩn thận buộc chặt mảnh vải trên cổ tay gầy yếu, tránh làm rơi mất nó sau đó khó khăn vịn tường đứng lên. Bóng tối lúc này trái ngược không khiến Tạ Dương sợ hãi sau khi trải qua một trận kinh hách thật lớn. Bởi vì bóng tối chỉ có thể vờn quanh người Tạ Dương mà không thể thâm nhập được vào trái tim đã có tường đồng vách sắt cho bảo vệ triệt để.
Có lẽ cậu vẫn sẽ sợ ở một lúc nào đó, nhưng lúc này thì không.
Dựa vào chút ánh sáng từ đèn lồng treo bên ngoài hành lang của Mặc gia cùng ánh trăng yếu ớt, Tạ Dương lê lết từng bước một rời khỏi phòng tắm. Mặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962189/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.