Lần trước đến đây hắn còn chưa tìm được cái gì. Lần này dựa vào gợi ý của tiểu thê tử, hắn quả quyết đẩy cửa gian phòng ngủ của cha mẹ. Nơi này vậy mà không có nhiều dấu tích bị tìm kiếm. Có lẽ đối phương chỉ mới tìm một chút rồi bởi trời tối mà rời đi.
Phòng ngủ của cha mẹ hắn thật ra có tới hai gian dính liền nhau. Gian nhỏ bên phải là phòng của hắn. Thiết kế này là để tiện cho việc chăm sóc hắn trước đây. Cho nên có thể nói đây là phòng hắn cũng không sai. Ở nơi này thì càng không có dấu vết bị tìm kiếm. Hắn nghĩ không phải đối phương không kịp tìm mà là không dám đến đi.
Miệng treo nụ cười mỉa, Mặc Thâm đứng ở cửa nối liền giữa hai gian phòng trầm ngâm một lúc rồi quyết định thử một chút. Theo lý mà nói những thứ tà môn như vậy thường sẽ có biểu hiện không bình thường mới phải. Chỉ có mắt người không nhìn thấy thôi chứ...
Mặc Thâm đứng yên ở đó vừa nâng tay lên, âm khí lấy biểu hiện cực kỳ khó thấy tụ lại trong lòng bàn tay hắn. Nhưng dù cho mắt thường không thể thấy thì âm khí nổi lên tạo thành âm phong thổi động đồ đạc trong phòng vẫn là khiến không khí nơi này trở nên quỷ mị khác thường. Rồi sau đó từng luồng âm khí từ trong tay hắn bắt đầu chui ra, chạy tới mỗi ngóc ngách của căn phòng.
Âm khí giống như dòi trong xương, len lỏi khắp nơi như đang cảm nhận cái gì.
Mặc Thâm cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962169/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.