"Mặc kệ có chuyện gì em cũng không được rời khỏi phòng biết chưa."
Mặc Thâm lần nữa lập lại lời dặn kia nhưng là nói với Tạ Dương. Tuy rằng ở trong phòng chưa chắc an toàn nhưng nó vẫn tốt hơn ở bên ngoài. Chưa kể còn có hắn thủ ở cửa, đừng hòng có rác rưởi nào dám mém mảng vào phòng.
"Dạ..."
Tạ Dương ôm chặt cổ hắn nhỏ giọng đáp lại. Cậu áp sát trong lòng anh chồng, im lặng nghe tiếng tim hắn đập, tiếng gió hú quỷ dị bên ngoài thật ra cũng không có đáng sợ như vậy.
Nhưng theo thời gian trôi qua, càng tiếp cận mười hai giờ thì tiếng rít gào bên ngoài lại càng lớn hơn. Bên trong còn kèm theo âm thanh như bùa đòi mạng, kèm với tiếng gió đập vào bốn phía cửa phòng càng là khiến người khiếp sợ. Mặc Thâm nhíu mày đem hai mảnh bùa cho vo lại rồi đem nó nhét vào tai Tạ Dương. Bỗng chốc không còn nghe thấy âm thanh kia nữa Tạ Dương cũng không khỏi nhẹ người đi. Dù cậu vẫn còn thấy những cái bóng quỷ dị phản chiếu trên ván cửa...
Cậu chỉ nhìn nhiêu thôi đã biết đêm nay nhiều hung hiểm thế nào, bên ngoài lại có bao nhiêu oán quỷ đến tìm cậu.
Mặc Thâm ngược lại không có nhiều lo lắng. Những thứ hắn chuẩn bị cùng với bản thân hắn là đủ để bảo vệ cho tiểu thê tử qua đêm nay rồi. Chỉ cần qua được đêm nay, sau này hắn lại tìm cách triệt để cột chặt linh hồn của họ lại với nhau, trấn áp thân thể chí âm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962164/chuong-55.html