Nghe vậy, Tử Nhược từ trong lòng cha, ngẩng đầu, đối mắt đẹp mờ sương, lại thấy phụ thân hỏi thăm mình, cố nén cơn xúc động, nói:
- Không vất vả, có thể giúp phụ thân làm việc, con gái mừng con chẳng kịp!
- Ha ha, tốt tốt. Chuyện này để sau hãy nói, lớn bằng này rồi mà còn thích rúc vào lòng cha, không sợ khách người ta cười cho à?
Cha Tử Nhược vừa nói, ánh mắt đồng thời hướng sang phía Hàn Phong.
Tử Nhược được nhắc nhở, hình như cũng nhớ ra sau lưng mình còn có Hàn Phong, không khỏi có chút ngại ngùng le le lưỡi, rời khỏi lòng cha, nhưng hai tay thì vẫn ôm chặt lấy cánh tay cha:
- Phụ thân, đây là Hàn Phong, là người đi đường đã giúp đỡ con, nếu như không có hắn, nói không ngừng cha đã không còn gặp lại con gái mình nữa rồi!
- Ồ?
Cha Tử Nhược nghe nói con gái mình gặp nạn, suýt mất mạng, sắc mặt không khỏi vụt biến.
Nhưng khi thấy được Hàn Phong cứu, lập tức hồi phục lại vẻ bình thản, hai mắt không ngừng quan sát Hàn Phong, một lúc sau, đôi mắt ấy vụt lóe lên một tia dị sắc.
Một lúc sau, người đàn ông trung niên ấy mới thu lại ánh mắt dò xét của mình, tiếp tục lộ một nụ cười mỉm, nói:
- Lão phu Tử Y, đa tạ vị tiểu hữu này đã cứu con gái ta.
Hàn Phong nghe vậy, cũng vội vàng hồi lề, nói:
- Chỉ là giúp một tay mà thôi, không cần như vậy!
Tử Nhược
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngao-thi-thien-dia/1390408/chuong-502.html