Dừng lại một lúc, Triệu Vô Cực nói tiếp:
- Lúc lối vào mở ra, ta cảm nhận một luồng sức mạnh ngút trời ập đến, khiến ta không sao cử động nổi, còn cô gái sau khi xuất hiện, ta càng không thể há miệng nói chuyện, cứ thế cho đến khi cô ấy rời đi ta mới hồi phục.
- Lại có chuyện kì quái như vậy, với thực lực lúc đó của tiền bối, mà còn bị áp chế, đó là sức mạnh gì chứ?
Hàn Phong kinh ngạc hỏi.
Triệu Vô Cực lắc đầu, nói:
- Ta cũng rất muốn làm rõ nguyên nhân bên trong, và cả cô gái bí ẩn đó nữa, cô ta rốt cục là ai, đây chính là nguyên nhân tại sao mấy năm qua ta cứ phải khổ sở đi tìm nó.
Hàn Phong nghe xong, khuôn mặt lộ ra biểu tình vô cùng kì quái.
Sắc mặt cổ quái của Hàn Phong không thoát khỏi ánh mắt Triệu Vô Cực.
Bị một tiểu bối, trên thực tế còn là truyền nhân của mình dùng ánh mắt đó nhìn mình, Triệu Vô Cực hơi đỏ mặt, bối rối nói:
- Ngươi nhìn ta như vậy làm gì?
Hàn Phong nghe vậy, lộ ra một nụ cười trêu chọc, thản nhiên nói:
- Không có gì, chỉ là đột nhiên cảm thấy thú vị thôi!
- Tiểu tử được lắm, dám trêu ta cơ đấy!
Triệu Vô Cực giận dỗi nói.
Thấy Triệu Vô Cực ngượng quá thành giận, Hàn Phong biết Triệu Vô Cực chỉ giả bộ nên cũng không để ý, chỉ nói:
- Ta không nói gì đâu nhé, là ông tự nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngao-thi-thien-dia/1390382/chuong-476.html