Hàn Phong không nghĩ tới dĩ nhiên mình cũng được nhắc tới. Hắn trông thấy bộ dạng nghiêm khắc của Tiêu Linh, tuy rằng trước đó đã thấy qua nhưng là mỗi lần nhìn thấy trong lòng Hàn Phong đều xuất hiện một cỗ dị dạng tâm tình.
Hiển nhiên hình dáng giận giữ, nghiêm khắc của Tiêu Linh dành cho Hàn Phong những cung bậc cảm xúc bất đồng. Vô cùng phong phú.
- Hảo! Nàng nói như vậy có phải là quá nặng hay không! Tuy rằng nha đầu Phỉ Vân không biết trời cao đất rộng đi thì với thực lực của nàng hiện tại cũng có đủ vốn liếng để mà kiêu ngạo! Như vậy đi! Chờ đến khi đại hội tỷ thí trong tông môn kết thúc, ta sẽ bỏ bớt chút thời gian ra, thừa dịp này mà chỉ điểm cho Phỉ Vân. Hi vọng trong khoảng thời gian này Phỉ Vân nỗ lực một chút, tranh thủ nắm chắc bài danh cao nhất có thể đạt được trong lần đại hội này.
Phỉ Vân đứng bên cạnh còn đang nắm cánh tay của Tiêu Linh mà cười hì hì, cũng làm nũng nói rằng:
- Tiêu Linh tỷ tỷ, ngươi xem sư huynh nói như vậy, ngươi phải nói giúp ta một hai câu chứ!
Nhẹ nhàng nhéo cái mũi nhỏ bé của Phỉ Vân một cái, Tiêu Linh cũng liếc mắt nhìn muội muội một lúc rồi có chút quá phận liếc qua nhìn Hàn Phong. Lúc này nàng mới lắc đầu không nói lời nào.
Kế tiếp ba người lại nói chuyện phiếm với nhau. Hàn Phong rốt cuộc cũng biết được sở dĩ hôm nay mọi người cùng nhau tự tập tại đây chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngao-thi-thien-dia/1390338/chuong-432.html