- Chẳng nhẽ, Triệu Vô Cực là người đến từ phiến đại lục thàn bí kia?
Hàn Phong thì thào lẩm bẩm.
Càng nghĩ thì Hàn Phong càng cảm thấy khả năng này vô cùng lớn, bất quá tất cả cũng chỉ là những suy đoán của hắn mà thôi. Sự thật chân chính còn chưa thể biết được.
Mà đúng lúc này ý niệm còn sót lại của Tiêu Phá Quân lại tiếp tục mở miệng nói, chẳng qua thanh âm của hắn so với trước thì suy yếu hơn rất nhiều. Từ khi Hàn Phong tiến nhập nơi này cho đến tận bây giờ, cùng với một đoạn đối thoại như vậy cũng đủ để năng lượng duy trì một đạo ý niệm này tiêu hao cực nhanh.
Hàn Phong cũng minh bạch, dựa theo tốc độ này thì chỉ sợ một lúc nữa thôi thì đạo ý niệm này sẽ triệt để biến mất. Cho nên bây giờ Hàn Phong thấy đạo ý niệm của Tiêu Phá Quân muốn nói chuyện thì cũng không có cắt lời giữa chừng mà lẳng lặng lắng nghe.
- Kỳ thực ta lưu lại một đoạn tin tức này chính là có thể hi vọng vào một ngày không xa có một ai đó giống như ta có thể tìm được bí cảnh kia, rồi đi vào trong thông đạo đến phiến đại lục chưa biết tên này. Đến lúc đó chúng ta còn có cơ hội gặp mặt.
Tiêu Phá Quân nhàn nhạt nói.
- Vậy sao ngươi không trực tiếp nói cho người ta biết được bí cảnh đó ở chỗ nào. Như vậy chẳng phải là càng thêm phiền phức hay sao?
Hàn Phong không giải thích được bèn hỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngao-thi-thien-dia/1390318/chuong-412.html