Mà Tiêu Chiến lúc này đã như phát điên, hắn nhìn vẻ mặt đắc ý của Diệt Hoàng thì nổi giận nói:
- Người tựa hồ còn chưa rõ ràng tình huống của bản thân, cho dù cấm vệ quân bên ngoài toàn bộ đều bị thủ hạ của ngươi tiêu diệt thì người đừng quên bản thân ngươi vẫn còn ở đây. Nơi này còn có Hư Không tiên sinh toạ trấn, ngươi cho rằng người còn có cơ hội chạy thoát sao!
- Ha ha, người thật là ngu xuẩn, tình thế lúc này lẽ nào ta không rõ ràng, chẳng qua ngươi tựa hồ không có nhìn ra, ta từ đầu đến giờ có sợ hãi sao?
Diệt Hoàng nhàn nhạt hỏi ngược lại.
Lúc này, Hàn Phong đột nhiên biến sắc gấp giọng quát to:
- Hư Không bắt hắn lại, hắn muốn chạy trốn!
Hàn Phong vừa nói thân hình đồng thời cũng di động, hoá thành một đạo tàn ảnh thẳng tới chỗ Diệt Hoàng.
Mà Hư Không phản ứng cũng rất nhanh, vừa nghe Hàn Phong lên tiếng hắn còn nhanh hơn Hàn Phong phóng tới chỗ Diệt Hoàng.
Chẳng qua Diệt Hoàng lại không có bất luận phản ứng gì, trên mặt thuỷ chung vẫn duy trì nụ cười nhàn nhạt.
Hư Không và Hàn Phong hai người cơ hồ đồng thời xuất hiện trước mặt Diệt Hoàng, hai người vừa xuất thủ thì một cổ khí tức mãnh liệt từ trên người Diệt Hoàng bạo phát ra.
Công kích của Hàn Phong và Hư Không tuy rằng không hề lưu thủ nhưng cũng thất bại.
Chính xác mà nói thì thân thể của hai người trực tiếp đi xuyên qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngao-thi-thien-dia/1390315/chuong-409.html