Nhưng sự tình tới hôm nay đã không còn theo suy tính của hắn nữa rồi, mà trái ngược là hắn đang rơi vào tình huống rất bị động.
- Thực lực của ngươi không sai, thảo nào vừa rồi không xem ai ra gì!
Tiêu Nam Quân thoáng hoạt động thân thể một chút, lau vết máu trên miệng nói:
- Chẳng qua, chỉ bằng nhiêu đó mà muốn lưu ta lại thì ngươi quá vọng tưởng.
Hư Không nghe Tiêu Nam Quân nói cũng không để ý.
Bởi vì trong mắt hắn, tuy Tiêu Nam Quân có tu vi Thiên giai thất phẩm nhưng Hư Không hắn là ai, làm sao có thể để cho đối thủ dễ dàng thoát khỏi tay hắn được chứ.
Hư Không rất tự tin, chỉ cần cho hắn cơ hội, hắn hoàn toàn dễ dàng có thể đối phó tên Diệt Hoàng này.
Lúc này, những người còn lại vẫn còn chưa kịp hồi phục tinh thần sau màn chiến đấu vừa rồi.
Nhưng Tiêu Chiến nãy giờ đứng đằng xa quan sát, thấy Hư Không dễ dàng áp chế Tiêu Nam Quân như thế liền mở miệng chất vấn:
- Tiêu Nam Quân, lúc trước ngươi cả gan giết cha bỏ gia tộc trở thành kẻ phản bội của Tiêu gia, hôm nay không ngờ còn dám quấy rối nơi an nghỉ của tổ tiên, còn muốn đoạt vật tổ của Tiêu gia, đến tột cùng là ngươi có mưu đồ gì?
Nghe Tiêu Chiến chất vấn, Diệt Hoàng giống như nhớ lại chuyện xưa, sắc mặt nhất thời trở nên dữ tợn, ánh mắt nhìn Tiêu Chiến càng thêm hung lệ nói:
- Lúc trước, lão già kia không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngao-thi-thien-dia/1390313/chuong-407.html