Ôm lấy thân hình không ngừng rung động vào lồng ngực, Hàn Phong chỉ cảm thấy một cỗ ôn hương mềm mại thấp đẫm ruột gan, còn có một cỗ hương vị u lãn tươi mãn xông vào mũi.
Cảm nhận khí tức tươi mát đã lâu không gặp này, Hàn Phong không khỏi nhắm mắt lại, cúi đầu vào sát cái cổ trắng trẻo của người ngọc trước mắt, sau đó nhẹ nhàng ở bên ngoài lỗ tai trong suốt sáng bóng, thấp giọng nhu hòa nói:
- Ta đã trở về!
Thân thể Tiêu Linh nguyên bản có vẻ cứng ngắc và run rẩy, sau khi nghe được nói của Hàn Phong, giống như một loại ma chú nguyền rủa, toàn thân chậm rãi mềm nhũn, thân thể tuy rằng vẫn run rẩy như trước, nhưng không còn mãnh liệt như vừa rồi.
Lúc này Tiêu Linh đóng chặt hai mắt, từ lúc vừa rồi, nàng đã cảm nhận được một cỗ khí tức vô cùng quen thuộc từ đằng sau truyền đến, đó chính là vị đạo mà nàng ngày nhớ đêm mong hai năm vừa qua.
Giống như đang trong ảo mộng, nàng ảo nghĩ không muốn mất đi vị đạo này này mà tỉnh lại, mà ngay vừa rồi, nàng một lần nữa cảm nhận được vị đạo quen thuộc một lần nữa truyền tới, nguyên bản nàng nghĩ mình quá mức tưởng niệm mà sinh ra ảo giác.
Chẳng qua, loại cảm giác này xác thực vô cùng thực, làm cho nàng không thể khống chế được mạch suy nghĩ của bản thân, muốn từ đó tỉnh táo lại, nhưng vô cùng luyến tiếc.
Thẳng cho tới khi cỗ vị đạo làm nàng ngày nhớ đêm mong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngao-thi-thien-dia/1390297/chuong-391.html