Lời này của Hư Không vừa phát ra, nhóm người Lý Duệ đồng thời ngây người tại chỗ.
Cái miệng Mộc Tu càng há lớn, hỏi:
- Lão, Lão tổ… Người không nhận ra ta sao? Ta là Mộc Tu a! Năm đó khi ta mới nhập môn, chính là người phụ trách dạy dỗ ta!
- Mộc Tu trưởng lão, ngươi có nhận lầm hay không?
Lý Duệ một bên nghi hoặc nói.
Ai biết, Mộc Tu trưởng lão khẳng định mười phần đáp lại:
- Sẽ không đâu, tuy rằng đã trôi qua nhiều năm, nhưng ta có thể xác định, người chính là lão tổ năm đó. Không chỉ là dung mạo, ngay cả khí tức trên người cũng giống nhau như đúc, ta tuyệt đối không nhận lầm!
Lời này của Mộc Tu đã triệt để xóa đi nghi ngờ trong lòng Lý Duệ.
Kỳ thực trong lòng hắn, nguyên bản cũng đã nhận ra người trước mắt này.
Trong tĩnh thất tương ứng của các đời môn chủ Thiên Môn đều có bứa họa của lịch đại môn chủ, mà Hư Không đột nhiên xuất hiện trước mắt, so với một trong số các bức họa rất giống nhau.
Hơn nữa thêm lời nói của Mộc Tu, Lý Duệ đã không còn nghi ngờ gì khác.
Chẳng qua, Lão tổ trước mắt dĩ nhiên mất đi ký ức, như vậy có chút khó giải quyết rồi.
Hư Không thấy đám người trước mặt dùng nhãn thần tràn đầy chờ mong nhìn về phía chính mình, tuy rằng trong lòng không đồng ý, thế nhưng vẫn biểu lộ hình dạng mê man như trước, làm bộ tự hỏi một chút, sau đó lắc đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngao-thi-thien-dia/1390295/chuong-389.html