Quả nhiên, cho tới khi bạch quang xuất hiện, Lý Duệ bên cạnh mới nhàn nhạt mở miệng nói:
- Được rồi, hiện tại cửa vào đã mở ra, việc này không nên chậm trễ, các ngươi lập tức tiến vào, bằng không chờ một lúc nữa cửa vào sẽ tự động đóng lại.
Nghe được Lý Duệ nói, Hàn Phong và Lý Ngọc không dám dừng lại, sau khi hai người hơi nói lời tạm biệt, liền người trước người sau đi tới cửa vào.
Khi hai người đứng trước lối vào, đoàn quang mang màu trắng nhu hòa đại thịnh, lúc sau, thân ảnh Hàn Phong và Lý Ngọc liền biến mất không thấy.
Thấy hai người biến mất, Lý Thần phía sau lúc này mới đột nhiên mở miệng, ngữ khí có chút ngưng trọng nói:
- Sư đệ, làm như vậy có phải quá mạo hiểm hay không?
Lý Duệ xoay người nhìn Lý Thần, khóe miệng nở nụ cười, châm rãi nói:
- Thế nào, lẽ nào sư huynh không có lòng tin đối với Hàn Phong?
- Tiểu tử kia chỉ khi đệ chân chính tiếp xúc với hắn mới biết được hắn kinh khủng cỡ nào.
Lý Thần cười khổ lắc đầu nói:
- Chỉ là, ta không rõ vì sao sư đệ lại lựa chọn một người ngoại đến làm chuyện này, mà không phải là một người nào đó trong Thiên Môn.
Ai biết, vừa mới nghe được nghi vấn của Lý Thần, nét tiếu ý trên mặt Lý Duệ dần dần chuyển thành cười khổ, đồng thời trên mặt hiện lên một tia xấu hổ nói:
- Sư huynh, huynh rời đi lâu như vậy, đối với tình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngao-thi-thien-dia/1390274/chuong-368.html