Thấy lão giả tiên thất, khuôn mặt Hàn Phong trở nên trầm trọng, không có chút vui vẻ vì bản thân vừa thoát khỏi Vạn Tượng Trận.
Lúc này, Đường Vũ Nhu ở bên cạnh dường như cũng phát hiện có điểm không đúng.
Tình huống lão giả vừa rồi biến mất hoàn toàn khác biệt so với bình thường, tựa như đã hao tổn hết toàn bộ năng lượng vậy.
Thấy thế, Đường Vũ Nhu không khỏi nghi hoặc hỏi Hàn Phong:
- Hàn Phong! Vậy tiền bối người…
Nghe vậy, hai mắt Hàn Phong nhìn chăm chú xuống phía dưới, sau một lát mới gật đầu, thanh âm có chút cảm khái nói:
- Vì muốn giúp chúng ta rời khỏi, tiền bối hầu như đã tiêu hao toàn bộ linh hồn lực!
- Vậy…
Đường Vũ Nhu có chút giật mình che miệng lại, không thể tin được nhìn Hàn Phong.
Hàn Phong gật đầu nói:
- Không sai, lực lượng linh hồn hao hết, cũng đồng nghĩ với việc lão tiền bối triệt để biến mất khỏi phiến đại lục, sẽ không còn xuất hiện lại được nữa!
- Ngươi đã sớm biết có kết quả như vậy?
Đường Vũ Nhu không dám tin tưởng nhìn lê Hàn Phong, nàng không nghĩ ra lão giả mặt lạnh đầy sát khí, trước kia cũng từng động thủ muốn giết nàng cuối cùng lại chọn cách hi sinh tính mạng của bản thân trợ giúp bọn họ thoát ra ngoài.
Nghe được Đường Vũ Nhu nói thế, Hàn Phong cũng thở dài, nói:
- Đáng lẽ không biết, nhưng lúc ta thấy lão tiền bối dùng linh hồn lực bản thân khai mở chỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngao-thi-thien-dia/1390253/chuong-347.html