Trong lòng không khỏi có chút ngạc nhiên, tự hỏi nếu như mình đã chết hắn có nhớ tới mình hay không?
Cảm thụ được ánh mắt khác thường của Đường Vũ Nhu, Hàn Phong lập tức xoay đầu, nhẹ giọng hỏi:
- Làm sao vậy?
Đường Vũ Nhu lắc đầu, lập tức vất ý niệm kia ra khỏi đại não, cười nói:
- Không có gì, chỉ là cảm khái với tao ngộ của lão nhân gia kia thôi.
Lão giả phía bên kia nghe được, trầm mặc nửa ngày, lúc này mới thoáng khôi phục lại, không khỏi ngẩng đầu một lần nữa nhìn về phía hai người.
Chính xác mà nói, đa phần ánh mắt của lão trập trung trên người Đường Vũ Nhu.
Thấy lão giả nhìn Đường Vũ Nhu chắm chú, trong lòng Hàn Phong cả kinh, cho rằng lão đang có ý định động thủ với nàng, vì vậy thân hình chợt lóe, lập tức chặn giữa hai người, vẻ mặt cảnh giới nhìn chằm chằm tới lão giả.
Lão thấy cử động của Hàn Phong, ngược lại bình tĩnh nói:
- Tiểu tử, không cần khẩn trương như vậy, ta cũng không có ác ý với tiểu oa này, chẳng qua muốn nhìn một chút đệ tử đời sau của nàng mà thôi, không còn gì khác.
Hàn Phong tự nhiên minh bạch "nàng" trong miệng lão ý chỉ Trữ Băng, các chủ đời thứ nhất của Băng Tuyết Các.
Lão giả vừa nói như thế, tự nhiên quan hệ giữa hai người không cần nói cũng biết. Chẳng qua, lão giả tại sao lại rơi xuống tình cảnh này, Hàn Phong cũng rất lấy làm hiếu kỳ.
Suy nghĩ một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngao-thi-thien-dia/1390246/chuong-340.html