Dạo qua một vòng, Hàn Phong liền trở lại chỗ Đường Vũ Nhu.
Lần này vẫn như trước, không có chút đầu mối nào.
Phiến sơn cốc này, ngoại trừ lá vàng và củi khô, xung quanh cũng không có bất luận bóng dáng người nào khác.
Về phần tầng năng lượng bí ẩn bao phủ bốn phía, Hàn Phong cũng thử nghiệm qua, kết quả hắn chỉ vừa tiếp xúc liền bị một cỗ lực lượng đẩy ngược trở về.
Cũng may thân thể hắn đã khôi phục, tuy không thể sử dụng đấu khí, nhưng lực phản chấn vẫn chưa thể gây tổn thương cho hắn.
Đi hết một vòng, Hàn Phong cũng có chút bất đắc dĩ, như vậy xem ra trừ phi thực lực của hắn khôi phục hoàn toàn, bằng không muốn rời khỏi nơi này là chuyện không thể được.
Hơn nữa, dù cho thực lực của hắn khôi phục cũng chưa chắc có thể phá vỡ được tầng lực lượng vô hình kia.
Vài ngày kế tiếp, Hàn Phong cũng không ngừng tìm kiếm mối liên hệ với đấu khí trong người, chẳng qua mỗi lúc như vậy, đấu khí vốn bình tĩnh trong người hắn lại trở nên cực kỳ cuồng bạo, không ngừng phá hư trong cơ thể hắn.
Khi đó, cảm giác đau đớn như cắt da cắt thịt cũng khiến Hàn Phong đổ mồ hôi lạnh khắp người.
Cuối cùng cũng phải buông tha thử nghiệm, trong lòng Hàn Phong cười khổ, qua nhiên không thể cố được.
Hơn nữa, bọn họ bị nhốt lại nơi vắng vẻ hoang tàn này, Hàn Phong căn bản không có biện pháp nào trị liệu thương thế cho mình.
Vả lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngao-thi-thien-dia/1390243/chuong-337.html