Rời khỏi Thánh Lam Tông được nửa ngày, hai người Hàn Phong và Lý Thần hiện đang đi nhanh giữa vùng Gia Lam sơn mạch.
Suy nghĩ nửa này, Lý Thần thủy chung vẫn không hiểu được, không khỏi hung hăng nốc một ngụm rượu, cất giọng hỏi:
- Hàn tiểu tử, đao ý trong lời ngươi nói lúc cuối cùng kia, đến tột cùng là có ý gì. Ta thấy ngươi vừa nói xong, tiểu tữ kia liền lập tức phản ứng, ánh mắt nhìn người đầy vẻ kích động. Nhưng với câu đó của ngươi, ta suy nghĩ nửa ngày vẫn thủy chung không sao hiểu được.
Nghe vậy, Hàn Phong cười cười nói:
- Chuyện này không thể đánh đồng, hắn ta vì nguyên nhân tu luyện Băng Phong Lục Thức, qua hai năm thiếu khuyết đao phổ mới chuyên tu đao ý. Có hai nhân tố như vậy, lại thêm thiên tư thông minh của bản thân Niếp Ngôn mà nói, chỉ cần nghe theo lời ta hắn tự nhiên sẽ hiểu được.
- Được rồi được rồi, ngươi không cần vòng vo với ta làm gì, ngươi chỉ cần trực tiếp nói cho ta biết, câu kia đến tột cùng ý nghĩa ra sao là được ta, ta đang cảm thấy hết sức hứng thú.
Lý Thần rất không kiên nhẫn nói.
Suy nghĩ một chút, Hàn Phong thoáng chỉnh lý trong đầu, lúc này mới bất đắc dĩ nói:
- Ngươi đã hỏi, vậy ta nói cho ngươi biết là được, chỉ bất quá thứ này không có chút tác dụng với ngươi.
Thấy vẻ mặt Lý Thần đang chờ mong nhìn mình, Hàn Phong cũng không nói gì thêm, mở miệng giải thích:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngao-thi-thien-dia/1390233/chuong-327.html