Trao đổi lại một chút với Vân Thu, trong lúc trao đổi song phương coi như tương đối hòa khí.
Mà lúc này, Vân Thú mới chú ý tới Lý Thần vẫn đứng bên cạnh Hàn Phong, cảm thụ được khí tức trên người Lý Thần không hề kém mình bao nhiêu, Vân Thu cũng có chút kinh ngạc, chăm chú nhìn nhiều hơn hai lần.
Bất quá, sau khi hắn thấy rõ dung mạo Lý Thần, trên mặt cũng lộ ra một tia thần sắc quái dị.
Chẳng biết tại sao, hắn đối với người trước mắt tựa hồ có chút ấn tượng, chừng như đã gặp nhau ở đâu đó rồi.
Nghĩ vậy, Vân Thu không nhịn được hiếu kỳ, mở miệng hỏi:
- Xin hỏi vị bằng hữu này xưng hô thế nào, tựa hồ có chút ấn tượng.
Lý Thần thấy Vân Thu dừng ánh mắt trên người mình, không khỏi nhếch miệng cười nói:
- Vân tông chủ quả là quý nhân hay quên, lão đầu tử ta cũng từng bái phỏng qua quý tông, bất quá khi đó bộ dáng ta có chút sa sút nên giống với một tên khất cái mà thôi.
Nghe Lý Thần nói vậy, lại thấy trên tay hắn lắc lư hồ rượu, Vân Thu cẩn thận suy ngẫm một hồi, nhất thời mới bừng tỉnh đại ngộ nói:
- Nguyên lai là Lý lão tiên sinh! Lão phu mắt vụng về, nhiều năm không gặp, đúng là không nhận được ra rồi!
- Ha ha! Khó có được Vân tông chủ nhận ra được lão đầu tử ta, thật vinh hạnh rồi!
Lý Thần cười nói.
Hàn Phong ở một bên có chút kỳ quái, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngao-thi-thien-dia/1390231/chuong-325.html