Trên núi một lần nữa khôi phục lại vẻ yên tĩnh, một điểm bất đồng duy nhất chính là trong không khí có nhiều hơn một tia lương ý không bình thường.
Lúc này Lý Thần quay người đi tới bên cạnh Lăng Phong, trên người hắn cũng dính đầy máu tươi, hiển nhiên số người chết trong tay hắn không hề ít, bất quá vẫn còn kém một chút so với Hàn Phong, cả người giống như vừa đi ra khỏi huyết trì.
Đi tới bên người Hàn Phong, Lý Thần trước tiên dốc một ngụm rượu, lúc này mới cười to nói:
- Hảo tiểu tử, quả nhiên có quyết đoán, tuổi còn nhỏ đã có phần gan dạ, sáng suốt và tàn nhẫn, tiền đồ ngày sau không thể hạn lượng!
Khi Lý Thần nói chuyền, bên kia Bố Lôi Địch, Phí lão và Huyền Cơ Tử cũng đi tới bên người Hàn Phong.
Trong nhãn thần ba người nhìn về phía Hàn Phong đều có chút quái dị, lúc này bọn họ cũng hiểu được vì sao lúc trước Hàn Phong muốn toàn bộ chúng đệ tử Huyền Thiên Tông trở về trước.
Nghĩ đến hắn cũng là không muốn cho bọn họ phải chứng kiến một mặt máu tanh này, tránh cho bọn họ phải sợ hãi.
Không thể không nói, một cử động ngày hôm nay của Hàn Phogn xác thực vượt rất xa dự liệu của mọi người, bất quá ngoại trừ Huyền Cơ Tử, Phí lão và Bố Lôi ĐỊch ngược lại không để ý quá nhiều, dù sao mạng người chết dưới tay bọn họ tính ra toàn bộ chỉ sợ so với số người Hàn Phong giết ngày hôm nay còn lớn hơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngao-thi-thien-dia/1390217/chuong-311.html