Lúc này ma thú cảm thụ được ba động quỷ dị càng ngày càng mãnh liệt, trong lòng càng thêm hoảng hốt. Cuối cùng nhịn không được mà ngửa đầu lên gào thé.
Nhưng vô luận nó làm thế nào cũng đều là vô ích.
Trận ba động đã bao phủ cả sơn lâm, cũng không có vì tiếng rống này của nó là giảm xuống, trái lại càng cường liệt hơn rất nhiều.
Cho đến cuối cùng thiên địa nguyên tố ở xung quanh sơn lâm không ngừng bị hút lấy hút để, đồng thời hướng tới một thạch bích cách đó không xa.
Trông thấy một cảnh tượng như vậy, xung quanh không ngừng xuất hiện bạch sắc quang đàn khiến cho Nhị Nha và Đại ngốc vừa rồi kinh sợ cũng phảu ngây ngốc ngồi nhìn một chỗ. Ngay cả việc chạy trốn cũng đã quên mất.
Bạch sắc quang đoàn ngày càng nhiều, đồng thời không ngừng bay về phía thạch bích.
Mãi về sau lúc bạch sắc quang đoàn đều bị hấp thu hết vào trong thạch bích thì xung quanh không gian ở sơn lâm cũng không còn có một tia thiên địa nguyên tố.
Về phần con ma thú cũng cảm nhận được một cỗ uy áp kinh khủng phát ra từ bên trong thạch bích, nhất thời phủ phục trên mặt đất không dám nhúc nhích. Chẳng quang trong miệng không ngừng thấp giọng nức nỏ.
- Đó! Đại ngốc, chúng ta có nên qua đó qua xem hay không!
Nhị Nha hiếu kỳ nói.
Nghe được lời này của Nhị Nha, đại ngốc nhất thời giật mình, vội vàng kéo lấy tay Nhị Nha, gấp giọng nói:
- Không nên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngao-thi-thien-dia/1390196/chuong-290.html