Tiêu Tấn nghe vậy cũng cười to nói:
- Vũ nhi nói không sai, chỉ là cử chỉ hành động của Hàn Phong trước nay vẫn khiến người ta không chú ý đến tuổi của hắn. Nhưng lúc nãy ngươi nói tình huống phụ thân hắn có gì không tốt sao?
- Nghe thủ hạ hồi báo, lúc tìm được Hàn Nhất Nguyên, trên người hắn đã có rất nhiều vết thương, chắc chắn vừa trải qua một lần tranh đấu, phụ hoàng không cần lo lắng, tuy Hàn Nhất Nguyên bị thương nhiều chỗ nhưng chỉ là vết thương nhẹ không có gì đáng lo. Về phần nguyên nhân tại sao thì đành phải chờ hắn tới hỏi rõ mới biết được.
Tiêu Vũ trả lời.
- Như vậy thì tốt, một lát nữa ngươi phái ngươi tới đó tận lực đem thương thế của Hàn Nhất Nguyên chữa cho tốt, chỉ còn hơn một tháng nữa là tới luyện dược đại hội, ta không muốn đến lúc đó Hàn Phong bởi vì việc của phụ thân hắn mà phân tâm.
- Nhi thần tuân lệnh!
Cung kính nói một tiếng, Tiêu Vũ cũng rời đi, hướng phía cổng hoàng cung đi tới.
Trong lúc hai người nói chuyện, Hàn Phong cũng đã tới trước cổng của hoàng cung.
Cấm vệ xung quanh tất nhiên là biết hắn nên cũng có chút ngạc nhiên: thiếu niên một tháng trước trực tiếp đả thương Lâm Hà sao lúc này lại có bộ dạng lo lắng hấp tấp như vậy?
Hàn Phong giương mắt nhìn ra xa nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng quen thuộc nào, lúc này hắn chợt thấy bản thân mình nãy giờ quát thất thố.
Khẽ cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngao-thi-thien-dia/1390148/chuong-242.html