Giữa hai người bọn họ có những điều bị coi là cấm kỵ, mà mỗi khi nhắc đến thì không dễ mà có thể tiếp tục nói chuyện. Nguyễn Tương Nam xoay người, tập trung thu dọn đồ đạc, lần lượt đem từng quyển sách chuyên ngành xếp vào một cái rương lớn. Trác Diễm chưa muốn đi, cô cũng không thể bất lịch sự mà đuổi khách được, chỉ còn cách tập trung sắp xếp hành lý của mình.
Cuối cùng, Trác Diễm vẫn phải lên tiếng trước, phá vỡ cục diện bế tắc: “Cô thu xếp đồ đạc chuẩn bị đi đâu à?”
“Đúng vậy. Tháng sau, bệnh viện có chương trình giao lưu, trao đổi bác sĩ. Vừa hay tôi lại được chọn!”
“Phải đi bao lâu?”
“Có lẽ khoảng nửa năm”. Nguyễn Tương Nam dừng tay một chút: “Đúng lúc em gái tôi tốt nghiệp, cả nhà sẽ đi du lịch. Chắc là tôi không đi cùng được rồi.”
“Tôi thật sự không hiểu nổi cô. Rốt cuộc là cô đang trốn tránh cái gì?”
Nguyễn Tương Nam quay đầu nhìn anh, mắt híp lại: “Anh nói “trốn tránh” là chỉ cái gì hả?”
“Cô đang trốn tránh!” Trác Diễm đi tới phía sau, cúi đầu nhìn Nguyễn Tương Nam. Cô đang ngồi nên cảm thấy anh ta như kẻ từ trên cao nhìn xuống. “Cô rất muốn trách móc mẹ của mình, trách bà tại sao năm đó đã trốn nhà đi với cha cô, cuối cùng lại đổi ý, bỏ rơi cô. Cô cũng muốn biết những năm qua, bà đối xử lạnh nhạt với cô như vậy, trong lòng có áy náy hay không. Nhưng bà ấy không phải là cô, nếu muốn hiểu rõ ràng, cô nên trực tiếp đi hỏi mẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngao-man-va-bien-den/29990/chuong-3-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.