Ngày đầu tiên dọn vào nhà mới, lại còn là chủ nhật, vừa hay muốn làm quen hoàn cảnh xung quanh một chút.
Hai người đi dạo một vòng siêu thị lớn ở gần đó, sắm thêm mấy đồ dùng hàng ngày, lúc đi qua quầy thực phẩm tươi sống chiếc thì Trác Diễm nói: "Bữa tối muốn ăn cá Squirrel." Nói xong vơ một đống nguyên liệu nấu ăn từ trên kệ hàng vứt vào xe đẩy.
Nguyễn Tương Nam cầm lên một hộp bánh pho mát cùng một hộp tiramisu: "Anh ăn cái này sao?" Cô chợt cảm thấy, cách cô và anh sống với nhau như vậy tựa như vợ chồng già cùng sinh hoạt chung nhiều năm rồi.
Trác Diễm nhíu nhíu mày: "Đồ ngọt là để phụ nữ ăn."
Nguyễn Tương Nam nói: "Đúng vậy, em cũng phát hiện, có mấy lần phần thức ăn có thêm món bánh trứng bác sĩ nam đều không ăn, cuối cùng cũng bị em ăn hết."
Trác Diễm nhìn cô chằm chằm: "Về sau đừng ăn đồ người khác đưa cho em."
". . . . . . Tại sao?"
"Không có việc gì mà lại ân cần."
Nguyễn Tương Nam phản ứng kịp thời, cúi đầu cười cười, giơ tay lên khoác tay anh: "Y tá trưởng của bọn em nấu ăn rất khéo, em coi như là đồ đệ đã xuất sư của cô ấy, anh có thể chọn món, chỉ cần không phải quá khó, em đều biết làm."
Trác Diễm hướng cô khẽ mỉm cười: "Em làm cái gì anh cũng ăn."
Hôm nay anh ngược lại rất là thẳng thắn. Nguyễn Tương Nam suy đoán điều này hơn phân nửa nguyên nhân xuất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngao-man-va-bien-den/2452276/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.