Trên đường chạy tới tổng bộ Hoặc bang, Kim Long muốn kéo Trương Kiến Hiền ngồi ở ghế sau, Vĩ Tử chắc chắn như vậy, tự mình nhận lái xe.
Đại tỷ Mẫu Đơn bang cũng muốn chen vào, còn nói nàng đã nhận Tiểu Hiền Hiền làm đệ đệ, tỷ tỷ chiếu cố đệ đệ là đương nhiên.
“… Tiểu Hiền Hiền, vết thương của ta đau quá… chen chúc ba người, làm vết thương càng đau…” Tận dụng ưu thế bị thương, Kim Long chớp chớp mắt nói.
“Vậy chỗ đó nhường cho anh, tôi cùng đại tỷ ngồi xe khác.” Trương Kiến Hiền không hiểu Kim Long đau thật hay giả, đành phải đề nghị như vậy.
Không còn cách nào khác, Kim Long đành phải lộ ra sắc mặt hung ác, gào lên với người phụ nữ kia.
“Đại tỷ, nói trước với tỷ, Tiểu Hiền Hiền là áp trại phu nhân tôi hao hết thiên tân vạn khổ cướp từ Bắc bộ về, ai muốn tranh với tôi, đừng trách tôi không để ý giang hồ đạo nghĩa, Vân Dật hội cùng Mẫu Đơn bang nhất đao lưỡng đoạn!”
Ở trong mắt đại tỷ, Kim Long quả thực giống như con cún gác cửa, thật đúng là buồn cười, nhịn không được nghĩ muốn khi dễ.
“Kim Long đệ đệ, cậu trước kia không phải nói thích nhất đầu bài Điềm Điềm trong quán tôi sao? Được rồi, đừng nói đại tỷ không chiếu cố cậu, Điềm Điềm liền tặng cho cậu được không, ân?”
Điềm Điềm (ngọt ngào) ? Trương Kiến Hiền mắt liếc nhìn Kim Long.
Kim Long bắt đầu đổ mồ hôi: “Cái, cái gì ngọt ngào? Tôi không thích ăn ngọt, chỉ thích hiền…
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngao-kieu-tieu-than-than-i/3230971/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.