Sau khi ăn xong, Dương Minh cùng tam nữ cũng chuẩn bị cáo từ, nhưng Lưu Duy Sơn lại nói:
- Đại Minh, sau khi con đưa mấy đứa Mộng Nghiên về, buổi tối ở lại chỗ này được không?
"Việc này…" Dương Minh sửng sốt, không ngờ được Lưu Duy Sơn lại yêu cầu mình ở lại chỗ này.
Chẳng qua Trần Mộng Nghiên cũng không cảm thấy gì, cứ như thế nàng lại càng tin là Dương Minh đã nói chuyện tình hắn muốn đi thi hành nhiệm vụ cho Lưu Duy Sơn, mà Lưu Duy Sơn cũng biết Dương Minh sẽ thật lâu không trở về cho nên mới mở miệng giữ hắn ở lại, bồi tiếp hai người già bọn họ!
Dù sao năm nay Lưu Duy Sơn cũng đã hơn sáu mươi tuổi, Dương Minh nếu đi tới mười năm hai mươi năm không trở lại, Lưu Duy Sơn còn có thể nhìn thấy Dương Minh hay không cũng không dám nói chắc…
Cho nên dù rằng Trần Mộng Nghiên trong lòng có chút không, cũng định buổi tối thân mật với Dương Minh một lần nữa, nhưng nghĩ lại mình mới mười chín tuổi, mà Lưu Duy Sơn đã hơn sáu mươi rồi. Cho dù Dương Minh hai mươi năm không trở lại, mình cũng mới chỉ ba mươi chín tuổi mà thôi. Nói câu không dễ nghe, Lưu Duy Sơn có thể sống đến số tuổi lớn như thế hay không cũng không dám nói chắc.
- Dương Minh, bọn em tự lái xe trở về cũng được, ở đây cũng đối diện trường học, rất gần. Anh cũng không cần phải đưa chúng em về!
Nghĩ thông suốt điểm này, Trần Mộng Nghiên mỉm cười nói với Dương Minh:
- Anh cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngan-thuan-ngan-ai-muoi/1536210/chuong-1779.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.