Trương Phún Bạch trừng mắt nhìn tên đàn em, thầm nghĩ thằng này sao lại ngu thế không biết? Sao lúc trước hắn không phát hiện ra, không biết sau này nên đổi nó đi không?
Tên đàn em không dám nói nhiều nữa, chú tâm vào lái xe thật nhanh chóng đến khu biệt thự của khu nghỉ dưỡng Tiên Nhân.
Dương Minh đóng cửa phòng, không thèm để ý Tùy Dược Dân và nhân viên phục vụ, nắm tay Kinh Tiểu Lộ ngồi lên giường bật tivi lên xem.
"Dương Minh, sao anh lại đem tiền cho hắn? Việc này không giống với tác phong hàng ngày của anh?" Kinh Tiểu Lộ nghi hoặc nhìn Dương Minh.
"Tấm ga giường của người ta bán cho chúng ta một trăm ngàn. Lại nói qua chỉ cần chúng ta đem tấm ga giặt trả lại là được rồi. Đâu có cưỡng ép chúng ta mua." Dương Minh nắm chặt tay Kinh Tiểu Lộ giải thích: "Chúng ta muốn mua thì người ta sao không nâng giá lên được?"
"Nhưng đây là hắn muốn lừa gạt. Hay là chúng ta trả tấm ga lại cho hắn?"
"Trả lại? Như vậy sao được, nó rất có giá trị kỉ niệm mà?" Dương Minh cười nói.
"Cái đó…Thực ra không có gì, chỉ cần chúng ta đều ghi nhớ ở trong lòng là được rồi." Kinh Tiểu Lộ nói: "Một trăm ngàn đó thà để em đi mua mấy cái áo da còn hơn. Đến bây giờ em một cái cũng còn chưa có đây."
"…." Dương Minh có chút á khẩu nhìn Kinh Tiểu Lộ: "Không tính đến cổ phần thì lương tháng của em cũng phải được mấy vạn mà…"
"Nhưng em tiếc." Kinh Tiểu Lộ nói: "Tính của em không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngan-thuan-ngan-ai-muoi/1535971/chuong-1540.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.