Từ thái độ của Từ Bằng và Dương Minh, cũng có thể nhìn thấy quan hệ của hai người vô cùng thân thiết với nhau, như vậy thì Điền Đông Hoa muốn mời khách cũng không được.
"Sau này còn cơ hội mà" Dương Minh cười nói: "Là bạn tốt thời sơ trung, trả tiền cho hắn, hắn cũng không muốn, ngược lại còn thấy xa lạ"
"Dương Minh, có một số việc, tao không biết nên mở miệng nói với mày thế nào cả, nhưng mà, tao vẫn phải nói!" Điền Đông Hoa đóng cửa phòng lại, khuôn mặt trở nên nghiêm túc, sắc mặt phức tạp, nói.
"Lão Điền, mày rốt cục có chuyện gì? Dọc đường đi đều rất thần thần bí bí!" Dương Minh kì quái vì phản ứng của Điền Đông Hoa, đối phương cho đến bây giờ đều là một người tùy tiện không sợ trời chẳng nể đất, tại sao ngày hôm nay lại như vậy?
Tuy rằng bây giờ tâm lý của Điền Đông Hoa đang rất bất ổn, Dương Minh hoàn toàn có thể dùng dị năng để nhìn suy nghĩ của hắn, nhưng mà, Dương Minh không làm như vậy. Làm như vậy cũng không có ý nghĩa gì, nếu Điền Đông Hoa đã tìm mình, nhất định sẽ nói ra, mình chỉ cần chờ hắn mở miệng là được.
"Dương Minh, tao và Vương Tuyết đã có lỗi với mày một lần" Sắc mặt Điền Đông Hoa tối sầm lại: "Cho nên, Điền Đông Hoa tao tuyệt đối không có khả năng làm ra chuyện có lỗi với mày lần nữa! Mà? y đã coi tao là anh em, tao cũng không muốn làm mày thất vọng! Dương Minh, cha tao đang nhắm vào mày!"
"Cái gì?" Vốn dĩ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngan-thuan-ngan-ai-muoi/1535624/chuong-1193.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.