Edit: Yunchan
Thơm quá… thơm quá…
Là mùi rượu, mùi gạo, mùi tiểu mạch, mùi men rượu…
A, còn một mùi quen nữa, là mùi của mẹ.
Nàng tỉnh lại trong cơn gió thoang thoảng mùi rượu, mở mắt ra đã thấy mẹ tựa vào mình, nằm ngay bên cạnh, chẳng biết đã đợi bao lâu rồi.
Nhưng mẹ không ngủ, mẹ đang mở mắt nhìn nàng, trong đôi mắt đen láy sóng sánh ánh nước.
Nàng về tới nhà rồi.
Ngân Quang nhìn mẹ mà tim đau thắt, áy náy nói nhỏ.
“Con xin lỗi…”
Mẹ khẽ cong môi, giơ tay lên xoa mặt nàng hiền từ.
“Con bé ngốc, xin lỗi gì chứ.” Tiểu Lâu nhìn bảo bối qua bao năm đã cao bằng mình, nhỏ giọng nói: “Mẹ chỉ muốn con sống tốt, sống theo ý mình, vui vẻ là đủ rồi.”
Nhưng nàng làm cho mẹ lo lắng, nàng biết.
Biết được nỗi lòng của con, Tiểu Lâu lại mỉm cười, ôn tồn nói: “Con bé này đúng là bướng bỉnh y như mẹ. Mẹ biết nếu đổi lại là mình thì cũng sẽ không chịu buông, dù phải đền cả mạng thì cũng cam tâm, đúng không?”
Lệ nóng bỗng nhiên dâng lên hốc mắt.
“Ngân Quang bất hiếu… làm cho mẹ nhọc lòng…”
Cổ họng Tiểu Lâu nghẹn lại, ôm con gái vào lòng.
Phải, bà rất lo lắng, sao lại không lo cho được?
Bao năm qua bà đã thấy hết mọi chuyện của hai con, mấy lần muốn nhúng tay vào nhưng đều bị Như Phong cản lại, dưa hái xanh không ngọt, rượu ép ủ không thơm.
Bà biết chuyện này cần hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngan-quang-le/2193902/quyen-2-chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.