27.
Tất cả xảy ra quá nhanh, chỉ trong chớp mắt mà cả căn biệt thự đã đổ sập xuống. Đợi đến khi Nam Xứng phản ứng lại, thì hai người họ đã bị nhốt trong bóng tối.
Nam Xứng cảm thấy cả người rất đau, nhưng không nghiêm trọng lắm, bởi vì từ đầu đến cuối, y đều được Nam Chủ ôm vào trong lòng che chở.
Nam Xứng sợ hãi không thôi, khẽ kéo tay người phía sau, kêu tên của Nam Chủ.
Sau một lát, y mới nghe được Nam Chủ nhẹ nhàng đáp một tiếng.
Âm thanh rất nhỏ, trong lòng Nam Xứng hoảng sợ, vội vàng hỏi “Cậu bị thương?”
Bốn phía đều là bóng tối, Nam Xứng không thể nhìn rõ bộ dạng của Nam Chủ, càng không thể xác định xem hắn có bị thương hay không. Hiện giờ cả hai người đều bị đồ vật và đống phế tích đè lên, hoàn toàn không thể di chuyển được.
Nam Xứng lo lắng muốn muốn xoay người lại kiểm tra tình huống Nam Chủ, lại bị Nam Chủ ôm chặt hơn. Tiếp đó, y nghe thấy giọng nói tràn đầy kiêu ngạo của Nam Chủ “Sao tôi có thể bị thương được, mệnh lớn lắm.”
Nam Xứng thở phào nhẹ nhõm, an tâm hơn một chút. Lúc này, y mới bắt đầu cảm thấy vừa lạnh vừa đau.
Nam Chủ kéo áo khoác của mình ra, ôm Nam Xứng vào bên trong, nói “Vừa rồi có thể là tuyết lở. Căn biệt thự này lại nằm đúng vị trí nguy hiểm. Với tình huống này thì chúng ta cũng không ra được, chỉ đành chờ cứu viện tới mà thôi.”
Nam Xứng gật đầu, cũng không biết có phải là do nguyên nhân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngan-nam-nam-chu-cung-van-nam-nam-xung/79874/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.