1
Chu Kỳ Thần rất thông minh.
Khi thấy giấy báo trúng tuyển của hai đứa không đến cùng ngày, anh đã đoán ra tôi không chọn cùng trường với anh.
Vậy nên khi tôi về đến biệt thự nhà họ Chu, đã thấy anh đang ngồi trên sofa phòng khách với vẻ mặt lạnh lùng.
Chú Chu và mẹ đi dự tiệc cưới, trong biệt thự chỉ có hai chúng tôi.
Để tránh tự rước bực vào thân, tôi không để ý đến anh mà đi thẳng lên lầu.
Vừa định đóng cửa phòng thì một bàn tay to lớn đột nhiên chặn lại. Chu Kỳ Thần đứng trước cửa phòng với vẻ mặt u ám.
Dáng người anh cao lớn, đứng đó khiến tôi như bị bóng anh che khuất. Vì anh đứng gần nên mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi tôi.
Tôi nhíu mày hỏi: "Anh uống rượu à?"
Anh không trả lời câu hỏi của tôi.
"Vì muốn cách xa tôi mà em bỏ cả ngôi trường mơ ước của mình sao?"
Tôi liếc nhìn phong bì đỏ trên tay anh, sau đó thản nhiên nhìn thẳng vào mắt anh đáp:
"Thật ra nếu có thể cách xa anh thì trường mơ ước cũng chẳng còn hấp dẫn gì nữa."
Vẻ mặt Chu Kỳ Thần càng lúc càng khó coi, anh tiến lên nắm lấy cổ tay tôi.
"Em ghéc tôi đến vậy sao?"
Tôi giật tay ra.
"Đúng, rất ghéc, ghéc đến mức không muốn học cùng trường với anh, không muốn sống chung nhà với anh, không muốn cùng anh ăn cơm, sinh hoạt, không muốn nhìn thấy anh nữa!"
Tôi nói một tràng dài, đến nỗi thở không ra hơi.
Ánh mắt anh tối lại, hoàn toàn bị tôi chọc giận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngan-em-tron-thoat/5302729/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.